Chuyện Sài Gòn

10 giờ chị mới bày ra góc này được (Mạc Đỉnh Chi – Nguyễn Thị Minh Khai). Phường đang giữ của chị tới 2,3 biên bản. Họ làm dữ quá. Chủ tịch phường cũng mới vừa bị ông Hải cho “về vườn”. Sau này, chiều chiều đô thị đến nhắc nhở chị, đẩy ra bên góc quán chay kia để họ chụp hình, nộp lên. Tối thì chị hãy đẩy ra đây lại. 🙂

Mấy bữa đầu, bà chủ bên đó nói với chị là, cô bán đồ mặn ngay ở chỗ bán đồ chay này thì thất phúc lắm. Chị bực quá, chị nói: “Em bán ở đây 29 năm rồi, qua năm là tròn 30 năm đó. Em bán cháo, xí quách, gỏi gà, gỏi vịt, có liên quan gì đến chị đâu“. Thế là bã im. 🙂 Mà mấy đứa nhân viên thì dễ thương, đứa giữ xe nói chị cứ để đây đi, chiều quán cũng không nhiều khách lắm. 😀

Mà nhỏ bên đây (đối diện Phúc Long), nó bán trà sữa, chiều vừa mới mở ra bán là 10 bao đá chở đến. Trước đây, nhân viên nó đến chục đứa. Sau khi “hốt”, nó chỉ còn lại 2,3 người. Rồi nó cũng “ăn” biên bản liên tục. Mỗi cái vài triệu. Thế mà nó vẫn bán. Thấy nó giỏi quá. Mới 25 tuổi.

Mà nhắc đến P.L, bữa chị qua đó mua ly gì đó 75 ngàn, xin wifi. Chị cứ tưởng như mấy quán cafe khác, ai ngờ chị chỉ vô được một chút rồi chị hết vô được. 😟 Mà mặt bằng nó thuê gần xxx triệu, nhân viên thì lương ăn theo doanh thu. Mấy đứa nhân viên qua đây ăn kể chị nghe. Mà mấy đứa nó nói mặt bằng ở đâu đó không nhớ doanh thu còn gấp đôi bên này. Pha chế, phục vụ toàn mười mấy, mười mấy, thêm doanh thu nữa thì còn hơn nữa.

Rồi vài ba câu thì đã 2g sáng. Kể ra thì dông dài. Chào chị lúc trời lâm râm. Hỏi chị có cần phụ gì không vì đồ đạc chị nhiều. Chị nói chị gửi ở đây (một tòa nhà văn phòng). Mai thì lấy ra bán tiếp. 🙂

0 comments
0 likes
Bài cũ: Nghe Sơn Tùng chợt nhớ lại “The Way I Are” của Timbaland & Keri HilsonBài mới: Tao không nghĩ nó đến nhanh như vậy…

Bài viết khác

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.